Take a fresh look at your lifestyle.

Cháu gái tìm người giả giọng mẹ đã mất để bà ngoại yên tâm suốt 13 năm

25

Không để bà ngoại già yếu biết mẹ đã mất, cô Trình Tĩnh, 46 tuổi, ở Thiểm Tây là cháu gái đã tìm người giả giọng mẹ suốt 13 nằm để bà yên tâm sống những ngày cuối đời.

Mẹ của Trình Tĩnh là bà Trình Tùng Dung phát hiện ung thư phổi vào năm 2003. Suốt thời gian mang bệnh, bà Tùng Dung không để người mẹ ngoài 80 tuổi ở quê biết về bệnh tình của mình. Người phụ nữ này nói với con gái, bà ngoại đã một mình nuôi con, sống cả đời vì con nên nếu biết tin cô bị ung thư, sợ bà không chịu nổi.

Bệnh tình của Tùng Dung ngày một nặng nhưng cô vẫn luôn cố gọi điện về cho mẹ già mỗi ngày thông báo bình an. Sau một năm điều trị không kết quả, biết trước sau gì cũng có ngày mất nên Tùng Dung đã ghi âm lại những lời thoại hàng ngày của mình. Đại khái như 

“Mẹ ơi, trời lạnh rồi, mẹ nhớ mặc thêm quần áo và đốt thêm củi trong nhà nhé.”, “Chúng con vẫn sống tốt, khi này công việc rãnh rỗi sẽ về thăm mẹ”, …

Sau khi mẹ mất, hàng ngày Trình Tĩnh đều gọi điện thoại cho bà ngoại và bật lại những đoạn ghi âm để giả giọng mẹ. Do bà ngoại sức khỏe kém, lại mắc chứng nặng tai nên không nghi ngờ gì. Nhưng Trình Tĩnh biết rằng nếu vẫn những câu đó sẽ không ổn nên cô nhờ người quen của mẹ tên Trần Vệ Bình, là đồng nghiệp cũ của Trình Tùng Dung.

Cô Trần kể: “Nghe câu chuyện của họ, tôi khóc không ngừng”. Nhưng cô cũng thẳng thắn chia sẻ, bản thân thấy rất khó khăn khi trở thành kẻ nói dối.

Mặc dù rất muốn giúp đỡ gia đình người bạn, nhưng sợ bị lộ nên Trần không dám gọi điện nhiều. Nhưng tới một ngày, người mẹ nói trong điện thoại: “Con ơi, con có thể gọi cho mẹ nhiều hơn được không. Mẹ rất nhớ con”, cô đã òa khóc. Lúc đó Trần chỉ dám trả lời: “Con sẽ gọi cho mẹ khi có thời gian, mẹ nhé”. Từ đó về sau, người bạn này bắt đầu gọi điện nhiều hơn, nhưng không bao giờ hẹn ngày về quê

Nhiều năm sau ngày mẹ mất, con cái của Trình Tùng Dung thường xuyên về thăm bà ngoại để bà vui. Trình Tĩnh kể, mỗi lần về quê, bà ngoại đều nhìn sau lưng xem có mẹ cô về cùng không, mỗi lần không thấy là nét mặt bà rất buồn. Mỗi lần như thế, bà đều hỏi : “Mẹ cháu đâu?”, anh chị em lại bịa ra những lý do khác nhau như mẹ đang bệnh cảm, nơi công ty không cho nghỉ phép, …

Thế là Trình Tĩnh là cháu gái tìm người giả giọng mẹ đã mất để bà ngoại yên tâm suốt 13 năm, việc này vẫn tiếp tục cho đến khi bà ngoại qua đời. Trước đó hai tháng, đại gia đình tổ chức lễ thượng thọ 100 tuổi cho bà. Vào ngày lễ chính, khi các con cháu đều tề tựu về gia đình. Khi không thấy con gái Trình Tùng Dung về tham dự, dù bên ngoài bà tỏ vẻ vẫn vui vẽ với con cháu nhưng bên trong bà ngoại vẫn lộ nét buồn rõ rệt. 

“Đó cũng là lần đầu tiên sau 13 năm, bà ngoại không hỏi: ‘Mẹ cháu đâu rồi?”, Trình Tĩnh nói.

Buổi tối khi khách khứa ra về hết, Trình Tĩnh và gia đình đốt pháo hoa mừng thọ bà ngoại. Khi xem pháo hoa, họ ôm lấy bà mình, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự cô đơn trong ánh mắt của người bà.

Hai tháng sau, bà ngoại mất, có thể niềm an ũi là bà không đau lòng vì không biết con gái bà là Trình Tùng Dung đã mất nhưng bà rõ ràng rất buồn vì con gái đã liên tục 13 năm không về thăm mẹ